Warning: include() [function.include]: URL file-access is disabled in the server configuration in /home/photo78/public_html/thanghoa/blogs/wp-content/themes/forever-autumn-10/header.php on line 34

Warning: include(http://www.thanghoa.info/header.html) [function.include]: failed to open stream: no suitable wrapper could be found in /home/photo78/public_html/thanghoa/blogs/wp-content/themes/forever-autumn-10/header.php on line 34

Warning: include() [function.include]: Failed opening 'http://www.thanghoa.info/header.html' for inclusion (include_path='.:/usr/lib/php:/usr/local/lib/php') in /home/photo78/public_html/thanghoa/blogs/wp-content/themes/forever-autumn-10/header.php on line 34

Sinh nhật Na (Entry for 3 May 2009)

Hôm trước Nỉ được bố mẹ cho sang nhà cô Lệ Anh để dự sinh nhật chị Na. Nỉ vui lắm vì lần đầu tiên Nỉ được đội mũ “Happy birthday”, rồi lại còn được thử một miếng bánh xoài vì bà chị Na bảo là phải “đấm mồm đấm miệng” cho Nỉ. Cảm ơn cô Lệ Anh đã gửi tặng nhà Nỉ những bức ảnh đẹp này nhé.

No comment
taintedsong.com taintedsong.com taintedsong.com

Chỉ còn 3 tháng nữa (Entry for 4 May 2009)

Thế là chỉ còn ba tháng nữa là mẹ Nỉ phải quay lại đi làm rồi. Kể từ lúc sinh Nỉ là mẹ Nỉ ở nhà 9 tháng nhưng trước đó đã on research leave rồi thành ra là ở nhà cả năm trời. Ở nhà một năm quay lại đi làm nên trong lòng cũng có nhiều cảm xúc. Tuy nhiên, việc đi làm là một điều cần thiết - a necessity - thành ra có vương vấn đến mấy thì cũng phải đi làm thôi. Nhiều lúc mẹ Nỉ nghĩ nêu có một sự lựa chọn ở nhà trông Nỉ thì quyết định sẽ như thế nào nhỉ.

Một mặt mẹ Nỉ cũng muốn quay lại đi làm. Sáng sáng ăn mặc tuy không đẹp nhưng lịch sự để đến office. Rồi lên lớp, rồi phải trả lời những câu hỏi ngu ngơ đến bực mình của học sinh nhưng cũng là đào tạo thế hệ trẻ. Rồi làm research, vừa chán, vừa vô nghĩa nhưng lại có thể gửi những bài báo đấy đến những hội nghị ở những địa điểm rất lý tưởng. Rồi đi dự hội thảo, phân tích lý giải những nghiên cứu mà kết quả chẳng ảnh hưởng đến ai nhưng vẫn phải tham gia để tỏ vẻ tâm huyết và hiểu biết. Tóm lại là đi làm cũng chẳng phải là hấp dẫn và thú vị gì cho lắm nhưng lại là một phần tất yếu của cuộc sống. Không có công việc thì cuộc sống đầu có hoàn hảo đâu.

Mặt khác mẹ Nỉ lo lắng cho Nỉ vô cùng. Bao nhiêu lâu nay hai mẹ con vẫn sát cánh bên nhau. Xa nhau lâu nhất cũng chỉ có vài tiếng đồng hồ thôi. Không hiểu mẹ di làm rồi thì Nỉ sẽ thế nào, quan trọng hơn xa Nỉ không hiểu mẹ Nỉ có tập trung vào công việc được không hay chỉ làm một khối lượng công việc tối thiểu để về nhà với Nỉ. Mà trước kia mẹ Nỉ đã chẳng làm gì mấy rồi bây giờ lại còn “tối thiểu hóa” khối lượng công việc thì sẽ thế nào nhỉ.

Nhưng mẹ Nỉ vẫn tâm niệm một điều là rồi mọi việc cũng sẽ ổn thỏa thôi. Quan trọng hơn, người khác làm được thì mình cũng làm được. Rồi Nỉ sẽ quen với môi trường mới và những người bạn mới. Đấy cũng là quá trình lớn của con, rồi con sẽ lớn và có thế giới riêng của con chứ con đâu phụ thuộc vào mẹ được mãi đâu đúng không?

No comment
taintedsong.com taintedsong.com taintedsong.com

Hai câu chuyện ở Singapore (Entry for 22 April 2009)

Chuyện thứ nhất - xảy ra trên đường về Việt Nam

Trên đường về Việt Nam nhà Nỉ ở lại Singapore một tối để cho Nỉ không bị quá mệt mỏi. Thế là sáng hôm sau nhà Nỉ bắt taxi ra sân bay để đón chuyến bay về Hanoi. Không may hôm đó ở Singapore lại có sự kiện marathon gì đó nên đường PIE (đường cao tốc của Singapore) bị đóng cửa, thế là bác taxi phải đi rất là vòng vèo để ra được sân bay. Ra đến sân bay thì meter của taxi chỉ $25 nhưng bác taxi nhất định chỉ lấy $15 mặc dù bố mẹ Nỉ muốn trả bác nhiều hơn vì bác cũng mất thời gian và xăng xe. Chỉ một câu chuyện nhỏ thế mà đã thấy ấm cả lòng.

Chuyện thứ hai - xảy ra trên đường quay lại Melbourne

Lúc máy bay hạ cánh xuống Changi airport thì Nỉ lăn quay ra ngủ. Nỉ ngủ say sưa lắm nên bố mẹ Nỉ phải đưa Nỉ ra một khu vực yên tĩnh, đặt Nỉ xuống cho Nỉ ngủ. Bố Nỉ tranh thủ đi lên Internet sau khi đã phân công cho mẹ Nỉ ngồi canh Nỉ. Mẹ Nỉ đang ngồi ngáp ruồi thì thấy một cô ground staff dẫn một đoàn người đến cạnh 2 mẹ con Nỉ. Cô ý nói rằng mọi người có thể đi mua bán trong sân bay, đến nửa đêm thì quay lại vị trí đó (lúc đó là khoảng 6h) vì chuyến bay của họ là vào lúc 2h sáng. Cô ý giơ 2 ngón tay lên để mọi người hiểu. Sau khi cô ý đi rồi thì mấy người ấy, cả trẻ lẫn già, vẫn ngơ ngác. Sau đó có một thanh niên trong có vẻ hiểu biết nhất phổ biến lại với cả nhóm là “mình đợi ở đây 2 tiếng”. Lúc này mẹ Nỉ biết rằng nhóm người ấy là người Việt Nam và quan trong hơn là họ không hiểu cô kia nói gì cả. Thế là mẹ Nỉ phải can thiệp và dịch lại cho họ nghe. Họ có vẻ cũng hơi ngạc nhiên và hỏi mẹ Nỉ là “ở thế chị cũng đi Angola à” … Mẹ Nỉ phải giải thích ngay là mẹ Nỉ chỉ dịch lại những gì cô kia vừa nói thôi chứ hai mẹ con Nỉ hoàn toàn không có ý định đi Angola. Hỏi qua chuyện thì biết là họ chủ yếu là người miền Trung sang Angola để lao động xuất khẩu. Họ không biết là họ sẽ phải làm gì, đi bao lâu, làm thế nào để sang được đến Angola. Thực ra là họ se phải bay đến Johannesburg rồi mới bắt tiếp máy bay sang Angola nhưng họ hoàn toàn không khái niệm là họ sẽ bay đến đâu (chỉ biết đích cuối là Angola), bay hàng không nào … Một bác đến sân bay một cái là bỏ ngay dép ra và xông xáo đi khắp sân bay bằng chân đất. Mấy anh bạn đi cùng nhắc thì bác ấy rất hồn hậu bảo là “ở đây có ai biết tao là ai đâu”. Có cậu lại hỏi là “chị ơi ở đây gọi di động về Việt Nam được không”. Mẹ Nỉ bảo là không được, nói xong mới thấy chủ quan vì biết đâu điện thoại của họ có roaming :) nhưng nếu có roaming chắc họ không hỏi mình một câu ngô nghê như thế. Nghĩ mới thấy đất nước mình nghèo, nhiều người còn khổ quá!

No comment
taintedsong.com taintedsong.com taintedsong.com

Nỉ tròn 6 tháng (Entry for 16 April 2009)

Ba ngày sau khi Nỉ đi Việt Nam về thì Nỉ tròn 6 tháng. Khỏi phải nói, sự kiện quan trọng nhất trong tháng vừa rồi của Nỉ là chuyến về Việt Nam chơi. Theo ông nội Nỉ tổng kết thì trong thời gian Nỉ ở Việt Nam có hai sự kiện quan trọng xảy ra là tăng giá xăng dầu và lễ hội bắn pháo hoa diễn ra ở Đà Nẵng. Ở một mức độ vi mô hơn thì mẹ Nỉ thấy tháng vừa rồi có một số sự kiện tiêu biểu như sau:

  1. Nỉ lần đầu tiên bước lên máy bay hồi hương và được gặp ông bà nội, dì Linh, hai bác Thế Anh - Hương, anh Thái anh Toàn cùng rất nhiều họ hàng khác. Nỉ có a new favourite person là anh Thái. Khỏi phải nói anh Thái cũng rất là yêu em Nỉ, hai anh em rất thích chơi với nhau. Như tuyên bố của anh Thái thì anh Thái yêu em Nỉ 300%.
  2. Nỉ bắt đầu ăn solids bắt đầu bằng các loại bột mẹ Nỉ mua từ siêu thị mang về. Bắt đầu Nỉ ăn các loại hoa quả nhưng dưới sức ép của nhiều người ở nhà nói rằng chua thế này thì làm sao nó ăn được mẹ Nỉ đã vội vàng chuyển sang các loại rau và thịt gà, thịt bò. Trộm vía Nỉ tolerate các loại thức ăn tương đối tốt. Chỉ có điều vì lần đầu tiên ăn loại thức ăn “lạ lẫm” này nên việc đi Number 2 của Nỉ gặp một số khó khăn. Sau 4 ngày liên tiếp chỉ có inputs mà không có outputs thì bà nội của Nỉ đã nhanh nhẹn mời ngay một bác sĩ nhi đến tận nhà để phục vụ Nỉ. Chỉ với một cái syringe và 5 mL mật ong mặt Nỉ đã đỏ rần lên … và sự kiện này đã được bố mẹ Nỉ nhắc đến dưới cái tên “Hai bố con Nỉ ngồi ôm bô”.
  3. Nỉ bị một tai nạn nho nhỏ là trên máy bay bố Nỉ mang Nỉ vào toilet để kiểm tra bỉm cho em nhưng vì cửa tự sập nên sập vào ngón tay của em. May sao em cũng không làm sao cả mà chỉ khóc rống lên vì sợ.
  4. Kết luận lại chuyến đi về Việt Nam của Nỉ rất thành công vì môi trường lạ nhưng Nỉ thích nghi rất tốt nên không bị ốm gì cả ngoài việc thời tiết nóng ẩm khiến em bị hăm và nổi rôm nhưng đã được kịp thời điều trị bằng phương pháp tắm nước sài đất cổ truyền kết hợp với bôi thuốc Emmovate. Được cái ở Việt Nam mua thuốc rất dễ không cần đơn điếc gì. Bố Thắng phóng vội qua đường một cái là mang về được rất nhiều loại prescription drugs.

Hôm nay Nỉ tròn 6 tháng mẹ Nỉ bảo bố Thắng mua một miếng bánh nhỏ về cho Nỉ. Khi nhờ bố Thắng mua bánh mẹ Nỉ nghĩ đến miếng bánh nhỏ xíu bán khoảng $3 gì đấy ngoài shop. Ấy thế mà bố Nỉ vác về một cái bánh to tướng cùng với một cái nến số 6. Thế là tiện thể có cái bánh bố mẹ Nỉ mời nhà chị Hà lên ăn bánh cùng, chị Hà lại còn có card và quà cho em Nỉ nữa chứ. Thế là Nỉ đã có một ngày kỉ niệm 6 tháng rất là đáng nhớ. Photos của Nỉ trong chuyến đi Việt Nam của Nỉ đã được cho len www.thanghoa.info, mời cả nhà vào xem.

No comment
taintedsong.com taintedsong.com taintedsong.com

Bèo dạt mây trôi (Entry for 19 March 2009)

Bèo dạt mây trôi
Bố Thắng của Nỉ tuy học tự nhiên nhưng cũng có một chút tâm hồn văn thơ. Ngày còn đi học, thỉnh thoảng văn của bố Nỉ cũng thỉnh thoảng hay được mang ra trước lớp đọc để các bạn học tập (nghĩ lại thấy cái hình thức “học tập” này thật là chuối). Ngoài ra trong thời niên thiếu bố Nỉ còn sáng tác được một bài hát và một số bài thơ để tặng các cô chú. Nói dông dài thế để mọi người hiểu được tại sao vào buổi chiều chủ nhật vừa rồi bố Nỉ lại đã cho ra đời một bài hát cho Nỉ dựa trên cảm hứng của bài “Bèo Dạt Mây Trôi”. Bài này Nỉ biểu diễn cùng Henry là một người bạn của Nỉ mà mẹ Nỉ đã có dịp giới thiệu trong một những entries trước đây. Và mời mọi người thưởng thức lyrics của tác phẩm này. Khi nào Nỉ và Henry gặp được nhau thì sẽ làm video clip sau:

Henry (đang nằm trong nôi)

Nằm hoài trong nôi
Muốn ra chơi

Nỉ (đang nằm ngoài nôi)

Anh ơi em vẫn đợi
Nãy giờ

Henry (naked trong nôi - trộm vía Henry!)

Trong nôi
Chim sa tang tính tình
Thả nổi

Nỉ (ngậm tay trong mồm)

Ngậm một ngón tay
Hai ngón đợi
Ba bốn ngón chờ
Sao chẳng thấy anh

Nỉ (mông cộm lên vì bỉm nặng)

Một bỉm em đeo
Suốt canh thâu
Anh ơi
Em muốn được thay bỉm

Thương nhớ ai
Bên kia
Lăn lóc hoài
Không ngủ

(Trộm vía Henry hay dậy ban đêm không ngủ)

Một mình em tơ hơ đó
Hóng gió la đà
Em vẫn mong chờ
Sao chẳng thấy anh

Nỉ (đang trong tư thế nửa ngửa nửa sấp)

Ngày ngày cong mông
Muốn xoay lưng
Anh oi
Em vẫn đợi mòn mỏi

Cong mông
Sao không tang tính tình
Lẫy được

Người trong nôi có nhớ
Là nhớ ai nằm
Trông cánh chim trời
Sao chẳng, sao chẳng lẫy được

Bố Thắng hơi thiên vị nên Nỉ được xuất hiện nhiều hơn, Henry thông cảm nhé.

No comment
taintedsong.com taintedsong.com taintedsong.com

5-month precious cargo (Entry for 16 March 2009)

Our precious cargo turned 5 months yesterday but I was not exactly in the mood to write something for her. My mind was entangled in a web of worries about our home coming trip. Too many advices, solicited and unsolicited, put me in a state of ultra confusion - what to do, what not to do, what to bring, what not to bring … The epiphany of Vietnam not being such a healthy place for children hit me and more than ever before my mind is at peace with calling Australia home.

Anyway, I don’t want to get fixated on a matter that potentially involves a political, socio-economic and cultural debate. I write this entry to celebrate the 5 month milestone of the increasingly adoring bundle of joy that is Alexandria.

As her motor skills develop, there is a wide array of things that she could do - vastly exaggerated by our own imagination. On the basis of money counting (i.e moving her fingers orderly), she can now play Rock Paper Scissors (Uỳn Tù Tòa). However, an astute opponent will soon discover that Alex is very fond of the Scissors strategy. As a matter of fact, our experiments - having been tested for robustness - reveal that the probability of her going with Scissors is as high as 100%. So while it’s fun seeing her play Rock Paper Scissors, I would not count on her being a professional player!

First win for Alexandria …

… before daddy quickly learns the jack of the trade

This month bub also appeared to discover the existence of her own legs. When she’s feeling great about herself she would engage in a bit of Wood Chopping (i.e raising both of her legs and let them free fall). Her Dad is deep in thought of how best to use the energy generated by her Wood Chopping exercise.

The wood chopper is having some downtime

This month our little poodle gets a lot more entertaining as she starts producing different types of ridiculous sounds - but the best of all is her laughter. It’s great to be kids as they can be amused by the most simple thing. A moving tissue box would get her laughing for minutes. Daddy sometimes plays David Copperfield and entertains the little one by simply taking the tissue out of the tissue box and put it back on. You can never imagine the excitement on her face. The catch, however, is her short term memories. What works today might not work tomorrow! Her short term memories have embarrassed Mum and Dad on more than one occasions in front of guests as we tried so many different tricks without bringing out the slightest jaw movement on her face.

Ni showing off her “teeth”

Despite all the new movements that seem to keep coming every day, the little poodle is not keen on rolling over at all. She is totally contented with how she is put down, no matter how uncomfortable the position might be. Her dad is inspired by her failure to roll over to write a little song for her which is a variation (a bad one of course) of the folklore “Beo dat may troi” which I hope to post in the next entry when I get copyright from him :).

That’s my report for today. On behalf of our little poodle, hope everyone has a fabulous day today!

No comment
taintedsong.com taintedsong.com taintedsong.com

Anniversary (Entry for 14 March 2009)

Our wedding anniversary this year falls on a Saturday. A beautiful Saturday as it rains. Watching the rain fall down from the grey sky, my heart is filled with an ineffable sense of happiness. The truth is I have not metamorphosised into a romance tragic. I am just elated at the thought that the garden won’t require watering for a few days and that it’s my husband who is out there doing the forever mundane grocery shopping in Spingvale, not me! I guess this is what 6 years of marriage does to your brain.

This day 6 years ago, my body was tightly squeezed into a wedding gown which was a tad too long for me and my mouth did its best to showcase a perpetual smile directing at wedding goers that I barely knew. The reception was a bit of a commotion for me, understandably so with close to 1000 guests but above all it was a joyful atmosphere. Unlike some brides whose physical exhaustions deny them the pure enjoyment of their own wedding days, I loved it. I played my role well, everyone seemed to play their roles well and everything went according to plan. Nevertheless, by the end of the evening, I couldn’t wait to get out of the wedding gown. I know what you are thinking but try putting on a tightly fitted gown for 6 hours (have I mentioned the high heels) and you know what I mean.

We spent our wedding night at Thang Loi hotel as part of the wedding package. The hotel was built in partnership with the brotherly Cuba. Viva communism! The doorknob to the bathroom almost fell out to our touch and we were woken up at 5am for a compulsory refill of the hot water flask. It was indeed a wedding night to remember for all the wrong reasons.

Anyhow, as the expectant rain keeps falling I feel grateful to the man who is at this minute battling the rain somewhere in the vicinity of Springvale to literally bring home the breads to feed his family!

No comment
taintedsong.com taintedsong.com taintedsong.com

Công dân Đỗ Triều Vy (Entry for 24 February 2009)

Hôm nay cầm quyển hộ chiếu của Nỉ trên tay mà mẹ Nỉ thở phào nhẹ nhõm. Đành rằng bố mẹ là người Việt Nam thì Nỉ phải là người Việt Nam, ấy thế mà được các bác đại sứ quán/lãnh sự quán chứng nhận cho thấy vất vả quá. Kiểu làm việc của các bác hình như cũng đã được cải thiện nhiều nhưng mà vẫn rất bí ẩn, như kiểu đánh du kích ngày xưa. Lệ phí thì không có quy định, mẹ Nỉ hỏi 5 người đã từng làm giấy khai sinh/hộ chiếu trước đây thì nhận được 5 câu trả lời khác nhau.. Đã thế lần đầu tiên gửi hồ sơ lên Đại sứ quán ở Canberra thì các bác lại còn trả lại hồ sơ với câu trả lời là Đại sứ quán tạm thời đang hết giấy khai sinh - thế có chết không chứ.

Thôi dù sao thì bây giờ con gái cũng chính thức thành công dân Việt Nam rồi, mừng quá đi mất!

No comment
taintedsong.com taintedsong.com taintedsong.com

Nỉ yêu được 4 tháng rồi (Entry for 16 February 2009)

Nỉ yêu được 4 tháng rồi
Bốn tháng vừa qua đối với mẹ Nỉ vừa thấy nhanh vừa thấy lâu. Nhanh vì kỉ niệm ngày Nỉ ra đời vẫn còn rất rõ ràng và mới mẻ nhưng nếu nghĩ đễn chuỗi thời gian liên tục cho ăn, thay bỉm, ru ngủ … thì đúng là cũng lâu thật.Mấy ngày sau khi mẹ Nỉ tố cáo cái đầu bất trị khi Nỉ được 3 tháng thì Nỉ “trị” được đầu. Sự việc xảy ra rất nhanh chóng vào một buổi sáng khi mẹ Nỉ cho Nỉ nằm sấp, bỗng nhiên Nỉ nâng cổ được lên rất cao. Sự kiện Nỉ trị được đầu này cũng đánh dấu sự bắt đầu của một series ảnh với Nỉ trong tư thế rất “thượng phong” này. Việc Nỉ nâng được đầu này giúp Nỉ có một cái nhìn rất mới đối với cuộc sống nên Nỉ cũng có vẻ thích, chỉ có vấn đề là cái cơ cổ vẫn không hợp tác lắm nên chỉ được một lúc là Nỉ lại mệt và phải hạ đầu xuống để nghỉ ngơi. Tuy ngẩng được cổ rất cao nhưng chưa thấy dấu hiệu gì của việc Nỉ sắp biết lẫy, trộm vía em nhưng mà cả đầu lẫn mông em đều nặng nên chắc là em cũng khó lật

Nỉ rất thích thú với tư thế mới học được này

Nhưng những hình ảnh này cũng phổ biến vì Nỉ rất hay bị mỏi cổ

Hai bàn tay Nỉ bây giờ cũng được điều khiển một cách lành nghề hơn. Ngoài việc mút tay đã được Nỉ đẩy lên đỉnh cao thành một môn nghệ thuật, Nỉ biết tự giơ bàn tay lên cao để tự ngắm nghía, Nỉ còn dùng ngón cái sờ vào từng ngón tay khác. Hành động này bị bố Nỉ gọi là “đếm tiền”, chắc là em Nỉ đang kiểm lại số tiền mừng tuổi và suy nghĩ xem trong bối cảnh khủng hoảng tài chính thế này thì nên đầu tư tiền vào đâu cho nó hiệu quả.

Nỉ nâng việc mút tay lên thành một nghệ thuật

Tháng vừa rồi Nỉ cũng trở thành chủ nhân của một chiếc high chair mới. Bố mẹ mua cho Nỉ chiếc ghế này để Nỉ có thể tham gia vào bữa cơm của gia đình. Tuy nhiên Nỉ vẫn chưa quan tâm đến thức ăn trên bàn lắm, có lẽ những thứ này màu sắc không sặc sỡ bằng đồ chơi của Nỉ mà.

Nỉ đang ngạc nhiên vì tại sao lại bị lọt thỏm trong chiếc high chair này. Ngồi vào đây mới thấy Nỉ còn bé bỏng quá

Tết âm lịch vừa rồi cũng đánh dấu việc Nỉ bước sang năm thứ hai của cuộc đời. Đợt Tết âm lịch Nỉ ăn chơi rất dữ dội. Ngày 29 Tết thì Nỉ tỏ ra rất thiện chí với công việc làm nem của bố mẹ và cô Lệ Anh vì Nỉ không la ó, quấy rối lắm. Ngày 30 Tết Nỉ ăn trưa ở nhà cô Quyên, ở đây Nỉ gặp rất nhiều anh chị bạn trẻ con khác. Có một cái jumping castle rất to mà Nỉ chưa chơi được nên Nỉ cứ chép miệng tiếc rẻ mãi. Buổi chiều Nỉ tiếp tục đi ăn tất niên ở nhà bác Cường Dương. Ngày mùng 1 Tết Nỉ tiếp tục ăn uống ở nhà cô Trà. Vì thế đến khi cô Hương gọi điện mời Nỉ đến ăn tối ngày mùng 1 thì Nỉ rất tiếc rẻ nhưng cũng phải từ chối vì không còn đủ sức khỏe để mà ăn chơi nữa. Chú Nam ở Canberra cũng xuống kiểm tra tình hình phát triển của Nỉ nhưng vì chú còn có nhiều bạn bè khác ở Melbourne nên chỉ ở nhà Nỉ được có một hôm

Ảnh chụp ở nhà hôm mùng 1 Tết

Chụp cùng chị Hà mặc áo dài

Tháng vừa rồi Nỉ cũng phải đối mặt với một cơn nóng khủng khiếp. Mấy ngày liền Nỉ bị giam cầm trong bếp. Buổi chiều Nỉ chỉ có thể nhìn ra vườn qua cửa kính. Nhìn Nỉ mẹ Nỉ lại cứ hay nghĩ đến bài thơ bắt đầu bằng câu “gặm một nỗi căm hờn trong cũi sắt” của Thế Lữ…

Tiếc là tháng này mẹ Nỉ không có số liệu để cập nhật sự phát triển thể chất của Nỉ, đến tháng sau Nỉ mới đi kiểm tra sức khỏe ở “phường”. Mẹ Nỉ đã giao cho bố Nỉ mua một cái digital scale trên Ebay để phục vụ việc theo dõi sức khỏe của cả nhà mà đợt này bố Nỉ lại say sưa với cái laptop mới cùng với những ván cờ trên Facebook với đồng nghiệp quá nên vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Nỉ đang bay

Trông Nỉ yêu không này

Chúc mừng Nỉ tròn 4 tháng. Cám ơn con gái vì đã cực kì ngoan trong những tháng vừa qua!

No comment
taintedsong.com taintedsong.com taintedsong.com

Valentine’s Day (Entry for 14 December 2009)

Valentine’s đầu đời của Nỉ rơi vào ngày thứ bảy. Buổi sáng bố mẹ đưa Nỉ đi shopping vì bố Nỉ muốn mua quà cho mẹ Nỉ nhưng mẹ Nỉ phải tự đi chọn. Ngoài ra nhân ngày Valentine’s Day thì bố Nỉ cũng tự mua cho bản thân một cái laptop mới mà không thấy báo cáo gì trước cho mẹ con Nỉ cả. Đi shopping mua quà cho mẹ Nỉ nhưng đến giữa trưa rồi mà mới chỉ thấy có một túi quần áo to đùng của Nỉ vì Pumpkin Patch đang có sale. Sau một hồi chọn quần áo, thử đủ mọi thứ thì mẹ Nỉ tự thấy rằng nên dùng tiền đi tập thể dục thay vì mua quần áo!

Mẹ Nỉ cho Nỉ vào baby change room để ăn nhưng Nỉ không thích ăn, Nỉ khóc loạn cả lên. Mẹ Nỉ không cho Nỉ ti nữa thì Nỉ lại tươi tỉnh thế này

Buổi chiều nhà Nỉ đi sinh nhật chú An, ở đây Nỉ gặp bạn Henry và Albert. Tuy nhiên Nỉ có vẻ không thấy hai bạn này thú vị một chút nào đặc biệt là thỉnh thoảng các bạn lại khóc ré lên vì những lý do không rõ ràng lắm. Thế là cuối cùng Nỉ lại quay lại với thú vui mút tay của bản thân. Mãi đến quá nữa đêm Nỉ mới được về nhà vì bố Nỉ bận chơi Xbox với các chú.

Henry và Albert đánh giáp lá cà hai bên nhưng Nỉ hoàn toàn không thấy thú vị

Nỉ vẫn thấy những ngón tay của bản thân thú vị hơn

Khi hai bạn khóc ré lên thì Nỉ cũng hòa cùng dàn đồng ca luôn

Kết thúc ngày Valentine’s Day Nỉ nghiệm ra rằng Nỉ vẫn yêu những ngón tay của mình nhất!

No comment
taintedsong.com taintedsong.com taintedsong.com