7 tháng, 7 tháng
Tháng vừa rồi trôi qua thật là nhanh vì sau khi nhà Nỉ đi Việt Nam về thì có rất nhiều sự kiện catch up. Tháng vừa rồi cũng đánh dấu nhiều tiến bộ vượt bậc của Nỉ (mẹ Nỉ nói thế cho nó to tát chứ thực ra thì cũng chỉ là những sự phát triển bình thường thôi!). Lần đầu tiên mẹ Nỉ thấy có tư liệu để nói khi mọi người hỏi là “Nỉ bây giờ biết làm gì rồi?”. Trước đây những câu hỏi đấy khiến mẹ Nỉ suy nghĩ rất lâu rồi cuối cùng cũng phải settle cho câu trả lời là “cũng chưa biết làm gì nhiều lắm”. Nhưng chung quy lại những sự phát triển vượt bậc của Nỉ cũng chỉ là cái sự “đứng ngồi” mà thôi.
Trước hết là cái sự đứng. Trong thời gian ở Việt Nam Nỉ có vào Hà Đông (nay đã là Hà Nội) để thăm chị Trúc Anh, chị họ của Nỉ. Chị Trúc Anh hơn Nỉ đúng một tháng và mặc dù chị Trúc Anh không nặng bằng Nỉ nhưng chị rất là cứng, lúc đó chị đã lẫy nhoay nhoáy và đã đứng chân thẳng tắp. Trong lúc đó chân Nỉ như hai sợi bún (đấy là so sánh về độ mềm chứ không phải về độ to!). Sau sự kiện đấy bà Thuần có vẻ rất lo lắng về sự phát triển của cháu mình và cứ bảo mẹ Nỉ là “mày phải cho nó ăn thật nhiều tôm vào để bổ sung can-xi”. Nỉ cũng có vẻ cay cú vì cái sự thua kém đấy nên đã quyết tâm luyện chưởng, chỉ mấy tuần sau lúc quay lại Melbourne Nỉ đã đứng thẳng tưng và Nỉ cũng có vẻ rất thích thú cái sự biết đứng của mình. Những lúc bố Nỉ cho Nỉ đứng trên bàn bi-a Nỉ ngạo nghễ nhìn xung quanh với một vẻ hài lòng không dấu giếm. Nỉ thích đứng đến mức bây giờ bố mẹ Nỉ cứ hay có cái mantra là “con ăn đi rồi bố (mẹ) cho đứng”. Bây giờ Nỉ đã đứng vịn được vào bàn rồi chơi đồ chơi trên bàn. Tóm lại là Nỉ chỉ cần một điểm tựa (nhưng không phải để nâng cả trái đất lên!) là Nỉ có thể đứng.
Nỉ đứng trên mọi địa hình miễn là có một điểm tựa hoặc bám!
Còn cái sự ngồi thì mặc dù Nỉ đã được bố mẹ cho ngồi high chair từ khi Nỉ 4 tháng nhưng dù sao khi Nỉ ngồi được thì bố mẹ Nỉ cũng rất sung sướng. Vào một ngày đẹp trời mẹ Nỉ quyết định là không giữ Nỉ nữa xem sao. Người Nỉ cũng lung lay nhưng sau đấy thì Nỉ cắm người về phía trước như một con ếch rồi chống hai tay xuống đất để lấy cân bằng. Hôm đấy bố Nỉ đi làm về bỗng nhiên thấy con gái ngồi như một nắm cơm ở trong cũi, bố Nỉ không thể che dấu được sự bàng hoàng và tự hào. Tuy Nỉ ngồi được nhưng lúc nào mẹ Nỉ cũng phải cảnh giác cao vì khi mệt là Nỉ cứ tự nhiên thả người xuống tư thế nằm như thể là defy gravity vậy.
Cái nắm cơm biết ngồi
Ngoài cái sự đứng ngồi ra thì Nỉ bỗng nhiên chăm chú cảm nhận thế giới xung quanh hơn nhiều. Cái gì cũng được Nỉ quan sát chăm chú và nếu có thể thì Nỉ sẽ sờ, sẽ rung và …. liếm. Nỉ cũng rất thích được socialize, được đi gặp gỡ mọi người Nỉ rất thích. Cũng nhờ Nỉ ngoan mà bố mẹ Nỉ đã resume được việc đi ăn ở ngoài. Nỉ ngồi trong high chair ngắm nghía mọi thứ trên bàn rồi lại ngắm nghía các patrons khác với một vẻ thích thú.
Bố mẹ đặt mục tiêu cho Nỉ là trong tháng này phải mọc răng nhé. Còn cái sự lẫy thì chắc là Nỉ không be bothered thật rồi vì cho đến bây giờ khi Nỉ đã ngồi và đứng thì Nỉ vẫn không thèm lẫy.