Warning: include() [function.include]: URL file-access is disabled in the server configuration in /home/photo78/public_html/thanghoa/blogs/wp-content/themes/forever-autumn-10/header.php on line 34

Warning: include(http://www.thanghoa.info/header.html) [function.include]: failed to open stream: no suitable wrapper could be found in /home/photo78/public_html/thanghoa/blogs/wp-content/themes/forever-autumn-10/header.php on line 34

Warning: include() [function.include]: Failed opening 'http://www.thanghoa.info/header.html' for inclusion (include_path='.:/usr/lib/php:/usr/local/lib/php') in /home/photo78/public_html/thanghoa/blogs/wp-content/themes/forever-autumn-10/header.php on line 34

Hai câu chuyện ở Singapore (Entry for 22 April 2009)

Chuyện thứ nhất - xảy ra trên đường về Việt Nam

Trên đường về Việt Nam nhà Nỉ ở lại Singapore một tối để cho Nỉ không bị quá mệt mỏi. Thế là sáng hôm sau nhà Nỉ bắt taxi ra sân bay để đón chuyến bay về Hanoi. Không may hôm đó ở Singapore lại có sự kiện marathon gì đó nên đường PIE (đường cao tốc của Singapore) bị đóng cửa, thế là bác taxi phải đi rất là vòng vèo để ra được sân bay. Ra đến sân bay thì meter của taxi chỉ $25 nhưng bác taxi nhất định chỉ lấy $15 mặc dù bố mẹ Nỉ muốn trả bác nhiều hơn vì bác cũng mất thời gian và xăng xe. Chỉ một câu chuyện nhỏ thế mà đã thấy ấm cả lòng.

Chuyện thứ hai - xảy ra trên đường quay lại Melbourne

Lúc máy bay hạ cánh xuống Changi airport thì Nỉ lăn quay ra ngủ. Nỉ ngủ say sưa lắm nên bố mẹ Nỉ phải đưa Nỉ ra một khu vực yên tĩnh, đặt Nỉ xuống cho Nỉ ngủ. Bố Nỉ tranh thủ đi lên Internet sau khi đã phân công cho mẹ Nỉ ngồi canh Nỉ. Mẹ Nỉ đang ngồi ngáp ruồi thì thấy một cô ground staff dẫn một đoàn người đến cạnh 2 mẹ con Nỉ. Cô ý nói rằng mọi người có thể đi mua bán trong sân bay, đến nửa đêm thì quay lại vị trí đó (lúc đó là khoảng 6h) vì chuyến bay của họ là vào lúc 2h sáng. Cô ý giơ 2 ngón tay lên để mọi người hiểu. Sau khi cô ý đi rồi thì mấy người ấy, cả trẻ lẫn già, vẫn ngơ ngác. Sau đó có một thanh niên trong có vẻ hiểu biết nhất phổ biến lại với cả nhóm là “mình đợi ở đây 2 tiếng”. Lúc này mẹ Nỉ biết rằng nhóm người ấy là người Việt Nam và quan trong hơn là họ không hiểu cô kia nói gì cả. Thế là mẹ Nỉ phải can thiệp và dịch lại cho họ nghe. Họ có vẻ cũng hơi ngạc nhiên và hỏi mẹ Nỉ là “ở thế chị cũng đi Angola à” … Mẹ Nỉ phải giải thích ngay là mẹ Nỉ chỉ dịch lại những gì cô kia vừa nói thôi chứ hai mẹ con Nỉ hoàn toàn không có ý định đi Angola. Hỏi qua chuyện thì biết là họ chủ yếu là người miền Trung sang Angola để lao động xuất khẩu. Họ không biết là họ sẽ phải làm gì, đi bao lâu, làm thế nào để sang được đến Angola. Thực ra là họ se phải bay đến Johannesburg rồi mới bắt tiếp máy bay sang Angola nhưng họ hoàn toàn không khái niệm là họ sẽ bay đến đâu (chỉ biết đích cuối là Angola), bay hàng không nào … Một bác đến sân bay một cái là bỏ ngay dép ra và xông xáo đi khắp sân bay bằng chân đất. Mấy anh bạn đi cùng nhắc thì bác ấy rất hồn hậu bảo là “ở đây có ai biết tao là ai đâu”. Có cậu lại hỏi là “chị ơi ở đây gọi di động về Việt Nam được không”. Mẹ Nỉ bảo là không được, nói xong mới thấy chủ quan vì biết đâu điện thoại của họ có roaming :) nhưng nếu có roaming chắc họ không hỏi mình một câu ngô nghê như thế. Nghĩ mới thấy đất nước mình nghèo, nhiều người còn khổ quá!

RSS 2.0 | Trackback | Comment

Leave a Reply

XHTML: You can use these tags: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <code> <em> <i> <strike> <strong>